Mục lục

Sến súa

Nếu như vô duyên, hà tất tương ái?

2011/06/21

[Tam thê tứ thiếp] Phiên ngoại: Trước ngày thành thân

TAM THÊ TỨ THIẾP

Phiên ngoại

TRƯỚC NGÀY THÀNH THÂN

Tác giả: Bạch yêu - Tuyệt thế song yêu

***


Ngày mai đã là ngày thành thân của Ngụy tiểu Vương gia cùng chính thất của mình. Cả Ngụy phủ trên trên dưới dưới bận rộn đến không kịp thở. Hách thúc mấy ngày nay chỉ ngủ có hai ba canh giờ, thân thể tuy có phần mỏi mệt nhưng tâm tình lại vui đến cực điểm. Cuối cùng Thiếu gia cũng đã chịu thành thân. Nam nhân, nam nhân thì đã sao? Người Ô Hoàn tộc chúng ta cũng không ngại gì chuyện ấy. Hà huống, lão biết Thiếu gia nhà mình sẽ không chỉ có một vị “phu nhân”, mà tính tình đám nữ nhân lại hẹp hòi, suốt ngày chỉ biết đi sinh chuyện. Nam nhân tốt hơn nhiều, dễ khoan dung, không chấp nhặt, vả lại những nam nhân mà Thiếu gia dẫn về người nào cũng tài mạo song toàn, tương lai không chỉ có thể giúp Thiếu gia, à không, lúc này phải tập gọi là “Lão gia”, cai quản chuyện làm ăn cũng như chuyện lớn nhỏ trong phủ. Hách Quản gia mắt vẫn đang không ngừng theo dõi hạ nhân đang trang trí tân phòng, miệng vẫn không ngừng quát bảo:

“Này, A Phúc, chữ ‘Hỷ’ phải treo cao hơn một chút!”

“Ấy ấy A Thọ, ngươi làm gì vậy, không được tùy tiện mở tủ của Thiếu… Lão gia!”

“A Lộc, sao ngươi còn ở đây, không phải đã dặn ngươi đi chuẩn bị thêm…”

Nhưng tâm vẫn không ngừng suy nghĩ chuyện của Ngụy phủ sau này.

Ngày mai tuy chỉ thú về chính thất phu nhân, nhưng các vị “phu nhân” tương lai cũng đã tề tụ đủ ở Ngụy phủ từ cả tuần trước để “giúp đỡ”. Kỳ Nhi công tử không biết tại sao mấy hôm trước cũng giúp lão không ít, nhưng từ ba hôm trước lại trốn miết trong phòng không biết làm gì, nghe bọn hạ nhân bảo y đang mãi học cách vấn tóc. Hài tử, rốt cục vẫn là hài tử mà thôi! Sắp thành thân nên lo lắng vẩn vơ. Nghĩ đến đây, Hách thúc không kiềm được trên mặt hiện lên một nụ cười hiền từ. Không biết tiểu công tử vài năm nữa trưởng thành có thể gánh vác trách nhiệm nặng nề của tề quân hay không. Quả thật có chút không yên tâm. Dù gì tiểu công tử vẫn còn quá nhỏ.

Triển công tử cùng Nam Cung công tử thì rất biết cách điều động nhân lực, thật đã bớt cho lão không ít gánh nặng. Đặc biệt là Triển công tử, tính tình ôn hòa, điềm đạm, rất được lòng hạ nhân, sau này tuyệt có thể trợ giúp tốt tề quân cai quản chính sự. Nam Cung công tử tuy có hơi nóng nảy, nghiêm khắc với hạ nhân, nhưng như vậy cũng tốt, có thể tạo nên uy nghiêm của các chủ tử.

Lâm công tử tâm tính hiền lành, vừa đến đã không ngừng nấu không ít thuốc bổ cho cả nhà, tài nấu nướng lại rất vừa ý Thiếu gia. Có người phu nhân đảm đang thật tốt, thân thể Thiếu gia lúc bình thường hay khi đau ốm đều không cần phải lo.

Tiểu Hầu gia, ai, đứa nhỏ này, có hơi phiền đây… Không sao, không sao, có vị phu nhân suốt ngày nháo đến gà bay chó sủa trong nhà cũng vui, không sợ vì thiếu đi tiểu hài từ mà mất đi tiếng cười.

Còn lại Tư Đồ công tử cùng Bạch công tử, đúng là một đôi oan gia. Hai người này cứ đấu lên đấu xuống từ lúc vừa nhìn thấy nhau, quyền cước có, khẩu chiến có, thậm chí trong lúc ăn cũng có nhãn chiến, khiến lão ban đầu có hơi lo. Nhưng qua được mấy ngày, Hách Quản gia nhận ra hai người bề ngoài thích tranh chấp như trẻ con này lại rất biết cách quản lý tiền bạc trong phủ. Tư Đồ công tử kiểm kê sổ sách không chê vào đâu được. Bạch công tử còn tài hơn, điều động ngân sách cho hôn lễ tính đến hoàn hảo, không thừa một đồng nào. Xem ra chuyện nhà sau này tấm thân già của lão cũng được nhờ.

Điểm khiến lão hài lòng nhất là, các vị “phu nhân” tương lai đều đối xử thật lòng với nhau, không có nửa điểm hư tình giả ý, chỗ nào không vừa lòng đều có thể thẳng thắn đem ra thương lượng, mặc dù hình thức "thương lượng" đôi khi rất có tính hủy hoại. Có bảy vị tề tụ trong nhà, Ngụy phủ bỗng chốc ấm áp hẳn lên. Đã lâu lắm rồi Hách Quản gia mới thấy Ngụy phủ giống một mái nhà như thế này…

---

Tối hôm ấy.

“Ngụy đại ca, ngươi ăn món cá này đi, tiểu Lâm nấu món này ngon thật!” – Em Phi tuy đang anh dũng chiến đấu với món cá chua ngọt Lâm Tề làm vẫn không quên lấy lòng “phu quân tương lai”.

“Bạch Vân Phi, sao ngươi dám cho lão gia ăn cá chưa gỡ xương, nhỡ mắc xương thì thế nào? Muốn mưu sát Lão gia à? Lão gia, ta đã gỡ sẵn cá, ngươi ăn đi.” – Sĩ Thần không chịu thua cũng bắt đầu nũng nịu, đút cho Ngụy Vô Song.

“Tư Đồ Sĩ Thần! Ngươi ăn nói hàm hồ! Ta mưu sát Ngụy đại ca làm gì?!”

“Vì ngươi muốn ta phải thủ tiết!”

“Ngươi phải thủ tiết chẳng lẽ ta không phải sao? Còn có Kỳ Nhi, Quần Ngạo, A Kiệt, Duy Nhất, tiểu Lâm…” – Chưa nói hết câu đã bị ba cặp mắt sắt như dao của mấy kẻ được nêu tên hướng đến. Đúng, ba, ngoại trừ tiểu Lâm nhút nhát, Kỳ Nhi cũng không có phản ứng gì.

“Thủ tiết cái quái gì, ta có nói sẽ lấy hắn đâu?” - A Kiệt bực mình xẵng giọng. Tuy miệng vẫn khăng khăng không chịu gả cho Ngụy Vô Song, nhưng không hiểu sao khi vừa nghe đến hai chữ “thủ tiết”, rồi nghĩ đến ý nghĩa của hai chữ này, y đã thấy bao tử như đang co thắt lại.

“Đúng, ta đường đường là tiểu Hầu gia kim chi ngọc diệp mà phải lấy tên võ phu thô lỗ này sao?” - Duy Nhất quyết tâm không bỏ lỡ cuộc vui.

“Ngươi dám nói Ngụy đại ca là võ phu?” - Sĩ Thần đanh đá.

“Quần Ngạo, ngươi ăn cải không? Cải này rất tươi.” – Ngụy Vô Song mắt đang ngắm bảy bảo bối, mũi vừa ngửi được mùi thuốc súng, lại thấy Quần Ngạo đang mở miệng chuẩn bị tham chiến bèn vội vã dập ngay. Hắn đang đói, còn muốn ăn hết bữa cơm này.

“Để A Kiệt ăn đi, y thích ăn món cải này nhất.”

“Triển đại ca, vẫn còn nhớ?” – A Kiệt có chút cảm động. Chỉ những lúc như thế này, y mới cảm thấy thật sự thả lỏng.

Kỳ Nhi lơ đễnh lùa cơm, hồn không biết thả đi đâu.

“Ăn món này đi.” – Ngụy Vô Song cùng Duy Nhất đồng loạt nói, cùng lúc gắp vài món cho Kỳ Nhi. Ngay lúc ấy, Lâm Tề cũng đang gắp cho Kỳ Nhi một miếng cá.

Kỳ Nhi ngước mặt lên, thấy cả ba đang nhìn y cười. Y thấy trong lòng nhói lên. Cái cảm giác thân thiết của người trong một nhà này, đã bao lâu y không được cảm thụ rồi?

Quần Ngạo, A Kiệt, Vân Phi, Sĩ Thần lúc này mới để ý đến sự mơ màng của Kỳ Nhi, đều nhất mực quan sát y bằng ánh mắt lo lắng.

Ê, không thoải mái nha, hơi bị nhiều người nhìn rồi đó!

“Nhìn cái gì, ăn đi! Ta không việc gì.”

“A! Ta biết rồi, Kỳ Nhi đang lo lắng cho hôn lễ ngày mai!” – Không biết em nào trong mấy em đã nói trúng tim đen của Kỳ Nhi.

Mặt Kỳ Nhi tối sầm lại, giận dỗi đứng dậy. May là bối rối quá mà quên chuyện đập bàn.

“Không ăn nữa!”

“Kỳ…” – Ngụy Vô Song chưa nói hết câu Kỳ Nhi đã không thấy bóng dáng.

“Ngụy đại ca đừng lo, lát nữa ăn xong chúng ta đi khuyên giải y một chút.” – Quần Ngạo lên tiếng trấn an. Năm em còn lại cũng gật gù. Thấy Kỳ Nhi như vậy bọn họ thật có hơi không quen.

---

“Ai đấy?” – Kỳ Nhi đang mải mê vấn tóc, suy nghĩ lan man thì nghe tiếng gõ cửa.

“Là chúng ta.” – Quần Ngạo trả lời.

“Vào đi.”

Cả bọn lục tục bước vào, lần này Ngụy Vô Song không có phần. Các bảo bối của hắn lấy cớ là chuyện những này không dành cho tân lang.

[Kỳ Nhi…] – Tiểu Lâm rụt rè đặt chén yến sào xuống bàn, khẽ kéo tay áo Kỳ Nhi.

“Lúc nãy thấy ngươi chưa ăn được nhiều nên tiểu Lâm mới đặc biệt chuẩn bị cho ngươi. Mau ăn đi.” – Vân Phi lên tiếng.

“Đa… đa tạ.”

Mọi người yên lặng ngồi xuống, đợi y ăn hết chén yến sào.

Cả bảy người rơi vào im lặng.

“Đến có chuyện gì?” – Kỳ Nhi khó chịu phá vỡ sự yên tĩnh.

“…”

“…”

“…”

“Thôi được rồi, thì đến để xem ngươi thế nào.” – Sĩ Thần lên tiếng đầu tiên.

“Ta không sao.”

“Không sao mà cứ không nói không rằng mấy ngày nay?” – Duy Nhất lanh chanh tiếp lời.

“…”

“Ngươi lo lắng chuyện động… chuyện ngày mai đúng không?” – Vân Phi nhịn cười hỏi.

“…”

“Lo lắng cái gì, đều là nam nhân cả, chẳng lẽ chút đau đớn cũng sợ?” – A Kiệt hết kiên nhẫn nhìn đám này cứ im lặng miết.

“Ngươi…” – Kỳ Nhi không biết vì tức hay vì xấu hổ mà đỏ mặt. Nói vậy, sẽ đau à?

“A Kiệt! Kỳ Nhi, không sao đâu, chỉ một chút thôi. Ngụy đại ca chắc chắn sẽ không khiến ngươi bị thương.”

Vậy là chắc chắn sẽ đau? Nghe đám hạ nhân đồn đãi, nam nam hoan ái lần đầu sẽ khiến người ta ba ngày không xuống giường được, khiến y cứ mãi lo nghĩ. Nhưng làm gì mà đau đến mức ấy, y nghĩ mãi không hiểu. Có nên hỏi đám người này hay không đây?

“Các ngươi biết cái gì! Kỳ Nhi yên tâm, tuyệt không đau đớn chút nào! Các ngươi đều không có kinh nghiệm mà nháo cái gì?” – Vân Phi cười cười khuyên Kỳ Nhi, nụ cười có chút… gian tà.

“Cứ như ngươi có kinh nghiệm lắm ấy!” – Sĩ Thần bĩu môi.

“Đương nhiên! Lần đó Ngụy đại ca… với ta không đau chút nào!” – Vân Phi ương ngạnh.

“Thật sao?” Cả bọn há mỏ, đương nhiên đều không tin.

“Ta dối các ngươi để làm gì?” – Vân Phi ngạo nghễ nói. Đương nhiên, y không hề cố ý gạt bọn chúng, người y muốn gạt là tiểu Kỳ Nhi!

“Kỳ Nhi, cứ tin ta, sẽ không có chuyện gì. Đừng nghe những lời đồn vô căn cứ! Đừng, lo, lắng!” – Vân Phi càng khẳng định, nhấn mạnh ba chữ cuối để nhắc cả bọn mục đích của lần đến này.

Thấy Kỳ Nhi lo lắng như vậy, những em còn lại cũng không biết làm sao. Đến đây để khuyên y, nhưng chẳng lẽ bảo là thật sự sẽ đau, như vậy càng khiến y bất an. Nhưng không lẽ hùa theo Bạch Vân Phi nói dối? Thật khó xử.

Cả bọn nhìn nhau.

[Đúng, đừng lo nữa…] – Tiểu Lâm rụt rè mấp máy môi.

Thấy tiểu Lâm cũng đã theo Vân Phi, Duy Nhất cũng ngờ nghệch giúp Vân Phi làm chuyện “ác”.

“Ừ, sẽ không đau… Nếu với Vân Phi không sao, chắc ngươi cũng sẽ ổn thôi mà.”

Kỳ Nhi bắt đầu tin tưởng.

“Đừng nói chuyện này nữa, nói chuyện khác đi.” – Quần Ngạo khó xử đành lái đề tài theo hướng khác. “Kỳ Nhi, ngươi làm sao quen biết Ngụy Vô Song?”

“Ta bốn tuổi được tao lão nhân kia cứu về…” – Đêm nay Kỳ Nhi lại nói thật nhiều. Có lẽ, y thấy đã đến lúc mở lòng mình với những người này.

Bảy người thức trắng cả đêm, cùng nhau chia sẻ nỗi lòng. Như thế nào gặp mặt, như thế nào tương tư, như thế nào tim bắt đầu rung động… Tất cả, tất cả đều không giấu một chi tiết nào. Câu chuyện của bọn họ dù có bao nhiêu khác nhau nhưng chung quy đều được nối lại với nhau bằng ba chữ “Ngụy Vô Song”. Bảy người, đối với nhau, có ganh tỵ, có oán trách, cũng khó tránh khỏi đem tình cảm của Ngụy Vô Song mà so sánh, nhưng, cũng có cảm thông, có thấu hiểu. Đêm hôm đó, có nước mắt, cũng có tiếng cười. Ngụy Vô Song lẳng lặng đứng bên ngoài, mỉm cười nhìn ánh nến lập lòe suốt đêm. Hắn biết, từ giờ phút này, sinh mạng của họ đã gắn liền với nhau. Tám con người, một trái tim…

“Hắt xì!!!” - Đứng hứng sương hết bốn năm canh giờ cho dù là người thép cũng thấy lạnh.

“Kẻ nào?!”- Cả bảy bảo bối của hắn đứng bật dậy, Kỳ Nhi tung chưởng mở cửa.

“Ngụy. Vô. Song. Chán. Sống. Rồi!” Thấy hắn nằm bẹp dưới đất, Kỳ Nhi gằn giọng.

Lão Quản gia đang ngủ bỗng bị tiếng kêu cứu thảm thiết của Ngụy Vô Song làm giật mình tỉnh giấc. Một nụ cười thông cảm thoáng qua.

Cuộc đời vừa thương vợ vừa sợ vợ của Ngụy Vô Song chính thức bắt đầu.


Hoàn.

***

Buồn buồn viết chơi cố sự trước ngày thành thân của Kỳ Nhi, mọi người đừng cười :">.

11 comments:

  1. [quote] Há há há, đọc cái fic mà miệng cười toét ra lun. Văn phong được, trình bày chỉn chu. Về nội dung thì rất đúng tinh thần "nhí nhố" của mấy bạn Tần gia.

    Trích:
    Mặt Kỳ Nhi tối sầm lại, giận dỗi đứng dậy. May là bối rối quá mà quên chuyện đập bàn.

    “Không ăn nữa!”
    Đúng là Kỳ Nhi đây rồi .

    Mình cũng thích cái câu kết

    Trích:
    Ngụy Vô Song lẳng lặng đứng bên ngoài, mỉm cười nhìn ánh nến lập lòe suốt đêm. Từ hôm ấy, tám con người, thật sự đã chung một trái tim.

    Chính xác là 8 bạn ấy như 1, chứ không phải 7 trái tim hướng về 1. :X :X :X

    E hèm, nói về nhược điểm 1 chút, nội dung fic này...hơi bị con gái quá. Kỳ Nhi hồi hộp trước đám cưới, sợ đau...Thấy Kỳ Nhi có bị nữ tính quá hay sao ấy >"< Lại còn 7 bạn kia vô phòng an ủi "không đau đâu đừng lo" <---nam nhi khí khái đâu có lo mấy chuyện này, máu đổ không rơi lệ mà lo xyz bị đau thì hem đúng lắm.
    Nói thế thôi chứ fic ngắn ngắn vui vui thế này là hay rùi. ^^ Tính cách 7 bạn "vợ" thể hiện rất được.
    Lần sau phấn đấu tiếp nhé bạn *ôm hun* [/quote]

    From: craz@vnsharing

    ReplyDelete
  2. Uhm, mình chỉ có góp ý nhỏ là hình như lúc lấy Kì Nhi, A Kiệt còn chưa chịu ăn cơm chung mâm cùng mọi người mà

    ReplyDelete
  3. A Kiệt chỉ là không thích thôi, ko ăn thường xuyên chứ không nhất định không ăn, thx góp ý nhá :-*

    ReplyDelete
  4. [quote] hì! Đọc fic thấy dễ thương wá ^^
    nhưng mà ta nhớ hình như lúc lão gia gặp Kì Nhi là em ấy mới có 4 tuổi? Có nàng nào xem lại không a? [/quote]
    From: tao xang@vnsharing

    ReplyDelete
  5. okie thx nàng đã sửa :-*

    ReplyDelete
  6. fic ??? ta còn tưởng phiên ngoại thật ~~~~
    thích cái cảnh 7 người ngồi nói chuyện: "Như thế nào gặp mặt, như thế nào tương tư, như thế nào tim bắt đầu rung động…" thật ấm áp

    ReplyDelete
  7. ta thích cái nhà này vì nó quá ấm áp mà :">

    ReplyDelete
  8. oa, nàng viết à? thảo nào ta không thấy trong khu truyện dịch
    hay a~

    ReplyDelete
  9. thanks nàng :))

    ừ ta viết :"> ta đang viết một cái khác nhưng treo lâu quá nên hơi mất hứng =))

    ReplyDelete
  10. Qủa là ấm áp văn mà :"> Nàng a, ta yêu nàng quá, ta yêu cái phiên ngoại này của nàng ghê gớm luôn a <3

    Ta thực đã bị một cú sốc không nhỏ với thái độ của Nguỵ lang đối với Kỳ Nhi đêm tân hôn :(( nó làm ta buồn đến độ không đọc tiếp quyển 11 được luôn vì ta căm thù Nguỵ lang quá =(( (lang= chồng mà cũng như là sói a)

    Ta thik phiên ngoại này vì ta thấy nàng cũng đồng cảm với ta a, ấm áp văn, ta cũng thực mong 8 người bọn họ trở thành một gia đình và dù Kỳ Nhi có ra vẻ đại chủ tử cao cao tại thượng vẫn luôn trong lòng các chủ tử khác là một tiểu hài tử cần được quan tâm :"> yêu nàng a <3

    ReplyDelete
    Replies
    1. hoan nghênh nàng đến chơi nhá :)) ừa ta thấy thế này mới giống cái nhà bát nháo í này :))

      anw, thái độ của tần lão gia khá kìm chế màh :))

      Delete